phận đào thiêu thân nơi vũ trường

Ngày nào, Kiều My cũng phải tiếp xúc với cả trăm khách, lả lơi chuốc rượu, nô đùa thậm chí là sàm sỡ mà cô không được phản ứng.

>> Máy in date >> Máy in date

>> Máy in date >> Máy in date


18h, Kiều My thức dậy trong một trạng thái mệt mỏi vì say rượu suốt đêm hôm trước. Cô nhìn đồng hồ rồi vội vã lồm cồm bò dậy đi tắm. Tắm xong, cô nhanh chóng trang điểm cho khuôn mặt xinh đẹp nhưng phờ phạc của mình bằng lớp son phấn dày đậm. Vừa trang điểm My vừa tranh thủ ăn tạm vài cái bánh ngọt để sẵn trong phòng.

Chỉ ít phút sau, My leo lên chiếc xe taxi đậu ngoài hẻm rồi hòa mình vào dòng người tất bật trong dòng đời mưu sinh... Kiều My, cô gái 23 tuổi quê gốc Long An, làm công việc “chăm sóc khách hàng” tại một quán bar lớn giữa trung tâm Sài Gòn - bắt đầu một ngày làm việc của mình.

Kiều My tên thật là Nguyễn Thị Mơ, bước chân lên Sài Gòn kiếm sống từ những năm 14-15 tuổi. Cô được chị họ xin cho đi bán quần áo thuê ở một tiệm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu từ 8h sáng tới 9h tối, lương ngày đó chỉ có 800.000 đồng một tháng với bữa ăn trưa mỗi ngày. Cô phải bấm bụng nhịn đói để gửi tiền về cho mẹ dưới quê chữa bệnh.

Lớn hơn một chút, khi vào tầm 16 tuổi My trông ra dáng thiếu nữ và xinh xắn hơn, cô bé bắt đầu tìm những nơi có thể kiếm nhiều tiền hơn để trả chi phí thuốc men cho người mẹ mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối.

My bắt đầu làm quen với son phấn trong công việc một nhân viên tiếp thị rượu của một nhà hàng ăn uống. Trong một lần tiếp khách, My gặp một vị khách là quản lý của một quán bar nọ. Thấy cô đẹp lại ăn nói có duyên nên vị khách đã “chỉ đường dẫn lối” cho My vào làm PR ở vũ trường với điều kiện cô phải đổi một cái tên nghe mỹ miều hơn. Từ đó, cô khoác cho mình cái tên mới là Kiều My và những bộ quần áo cũng bắt mắt, hấp dẫn hơn.

Cách mưu sinh  của những người làm việc ở vũ trường, quán bar là bào tiền của khách.

Không những thế, cứ dăm bữa nửa tháng, quán lại bị kiểm tra một lần, khách khứa bực bội vì bị gián đoạn cuộc chơi nên bỏ về. Rồi chuyện khách quen đi chơi thiếu tiền, Thành đứng ra bảo lãnh (để giữ mối làm ăn lâu dài với khách) thế nhưng đợi mãi không thấy khách quay lại trả, số tiền nợ của khách bị chủ khấu trừ vào lương, coi như tháng đó... Thành khỏi lĩnh tiền lương.

Nhìn chung, cách mưu sinh của những người làm việc ở vũ trường - quán bar là ... “bào tiền” của dân chơi. Tuy nhiên, câu nói “có tiền là có quyền”, “khách là Thượng đế” dường như phát huy tác dụng nghiệt ngã nhất ở nơi vũ trường - bar: phần lớn những vị khách giàu sụ thì vênh mặt coi những người phục vụ trong vũ trường, bar luôn thấp hơn họ vài bậc, trong khi khách khứa dễ tính chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ngày nào, Kiều My cũng phải tiếp xúc với cả trăm người khách, lả lơi chuốc rượu, nô đùa với khách, thường xuyên gặp phải những tay dân chơi có tý men trong người là sàm sỡ, buông ra những lời nói coi My chỉ như một món hàng. Cô vẫn phải cười nói giả lả với khách. Làm việc trong môi trường này mà không đanh đá cũng không được, những cô gái PR như My giành giật khách với nhau, lâu lâu lại xảy ra vụ việc các nàng PR đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán.

Ngay như “Vip” mặt dày mày dạn trong chốn vũ trường, vậy mà có bữa thấy anh chàng chạy vào toilet khóc nức nở. Chuyện là có vị khách đại gia chấm riêng một cô gái PR tên Nga và dặn “Vip” không được để cho Nga tiếp chuyện với bất cứ người khách nào khác. Tuy nhiên, có vài bữa khách không tới và trong lúc ấy bạn của Nga lên chơi, Nga xin “Vip” vô bàn đứng chơi với bạn. Không ngờ vị khách đại gia kia bỗng dưng xuất hiện, ông ta trông thấy Nga nô giỡn với một anh bạn khá tình tứ. Ngay lập tức “Vip” bị vị khách vời tới và táng cho một bạt tai ngay trước mặt nhiều người.

Thành vẫn nhớ như in một sự cố xảy ra ngay trong ngày mới được cất nhắc từ vị trí trưởng nhóm phục vụ lên vai trò “chăm sóc khách hàng”, cách đây vài năm. Thành bị một quản lý dằn mặt vì tội không biết điều với anh ta.

Hôm đó, một vị khách quen của quán, khi biết Thành được lên chức, đã chuyển qua đặt bàn Thành coi như ủng hộ doanh số cho cậu em. Cậu đã khéo léo từ chối và nói vị khách cứ đặt bàn người quản lý kia nhưng khách lại quá nhiệt tình: “Anh đặt bàn cho chú chạy doanh thu tháng đầu thôi, tháng sau không có nữa đâu...”. Tối khuya hôm đó, trong cuộc họp nội bộ của bar, Thành đã bị “tố” với tổng quản lý và bị khiển trách. Trong mỗi bar, vũ trường có cả hơn trăm người làm việc ở mọi cấp bậc. Họ phải tự chọn cho mình những bè cánh, hội nhóm để tồn tại ở “chiến trường”.

 
Powered by Tags for Joomla

KINH DOANH ONLINE

KINH DOANH I

may hut chan khong

KINH DOANH II

may hut chan khong,may hut chan khong che,may hut chan khong gia dinh

Cảm ơn khách hàng

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không công nghiệp