khổ vì bố chồng như... đàn bà

Cuộc chiến 6 năm của nàng dâu (tiếp)

>> Máy hút chân không

>> Máy hút chân không

>> Máy hút chân không

...Khi tôi về ở cùng với bố mẹ chồng được 3 tháng thì tôi xin nghỉ việc ở công ty cũ và xin chuyển sang 1 công ty khác. Lý do hết sức bình thường là do tôi thấy mình không thích hợp với công việc ấy và muốn tìm việc phù hợp với khả năng hơn. Vậy mà, các bạn biết không, trong bữa cơm tối, bố chồng tôi nói : “Sao lại nghỉ ở công ty thế? Vì vi phạm gì về tài chính à? Ông thấy chú X -là người ở công ty- nói là con chưa bàn giao xong mà đã nghỉ hả? Đã nói rồi,doanh nghiệp không như Nhà nước đâu, không làm được người ta đuổi ngay. Cái thành phố này bé lắm, không gì qua mắt được đâu...”. Và bố chồng ném về phía tôi cái nhìn miệt thị khiến tôi chết đứng người.
Nhưng tôi là người thẳng tính nên tôi nói luôn rằng, đó không phải sự thật, tôi nghỉ vì tôi muốn thế, không ai đuổi tôi cả, còn ông nghe ai nói về tôi như vậy thì cho tôi gặp để đối chứng. Lập tức ông nói tôi cãi láo và mặt nặng mày nhẹ lên với tôi. Rất buồn cho tôi là chồng tôi không dám nói gì cả, dù tôi đã kể cho anh nghe lý do tôi nghỉ việc từ trước đó. Bữa cơm kết thúc với không khí nặng nề... Và những ngày sau cũng vậy, tôi đi làm trong ánh mắt dò xét của bố chồng. Còn tôi đi, về như 1 cái bóng trong nhà đó, vì chồng thì đi làm tối ngày, thỉnh thoảng lại trực ban rồi trực bão, rồi nhậu nhẹt... không về nhà mà ngủ lại cơ quan.

Khổ vì bố chồng như... đàn bà - 2


Cứ thế, ngày ngày mẹ con tôi sáng dậy lo cho nhau, đưa nhau đi, rồi chiều tất tả đón nhau về. Thỉnh thoảng tôi có việc đột xuất không về sớm đón con được thì lại phải gửi con lại lớp, chứ có nhờ ông bà thì cũng lại nói ‘tiếng bấc tiếng chì’, và hơn nữa, con tôi cũng không theo ông bà nội... Chồng tôi không an ủi và cũng chẳng thèm quan tâm xem vợ con ở nhà thế nào mà lúc nào cũng ca ngợi bố mẹ anh là người hiền từ, nhân hậu lắm...

Tôi sang công ty mới làm về mảng giáo dục đào tạo thì lương không được cao như ở công ty cũ, nhưng bù lại, công việc nhẹ nhàng và khá nhàn hạ. Nhưng có lẽ, cái mà bố mẹ chồng tôi quan tâm không phải điều đó. Thỉn

h thoảng ông bà lại nhắc khéo tôi “đấy, nhà bác Y- con dâu trưởng của ông bà- mới cho vợ chồng bác ấy 3 tỷ để làm nhà mới đấy, vợ chồng con xem thế nào, nhà thì ông bà làm rồi, nhưng cũng tính chuyện mua xe ôtô đi...”.

Rồi ông bà liên tục khoe khoang về những khoản tiền mà con dâu trưởng mua cho... Chị dâu trưởng là con nhà đại gia ở đất này, làm sao tôi theo kịp. Không có những khoản tiền chị ấy “lót tay” cho ông bà thì liệu ông bà có nói ngon ngọt với chị ấy như thế không? Chả phải khi tôi mới về làm dâu thì mẹ chồng tôi đã ra sức nói xấu chị ấy với tôi sao? Nhưng tôi cũng coi như mình không nghe thấy những lời “nhắc nhở” của ông bà. Qua vài lần như vậy thì bố chồng tôi lạnh nhạt với con với cháu ra mặt.

Rồi bà giao hẳn việc đi chợ trong nhà cho tôi với lý do “đi chợ và nấu ăn cho hợp khẩu vị của chồng”. Còn bà ở nhà thì đi ngồi lê hàng xóm và tối tối đi học hát. Hôm nào tôi có việc đột xuất, không đi chợ được, phải nhờ bà đi, thì y như rằng hôm ấy tôi về nhà là thấy ông bà ‘mặt nặng mày nhẹ’, nói xa, nói gần.

Trong khi đó, chồng tôi vẫn vậy.., đi từ sáng đến tối. Tôi có nói chuyện thì anh gạt phắt đi “ông bà dễ tính thế mà không sống được với ông bà thì chẳng sống được với ai nữa cả”...

Rồi đến đám giỗ của bà nội chồng tôi, tôi thu xếp công việc để chuẩn bị đi về quê ăn giỗ thì bố chồng tôi phán 1 câu “con không phải đi đâu, có ông bà và 2 bác đi là được rồi”. Khỏi phải nói tôi đã buồn như thế nào vì có cảm giác mình bị gạt ra ngoài, mọi việc làm thành ý của tôi đều bị chối bỏ.

Kể từ đó, tôi buông xuôi, anh đi đâu, làm gì, tôi cũng ít tham gia. Đặc biệt là chuyện nhà anh thì tôi hoàn toàn không tham gia. Tôi thấy mẹ con tôi lạc lõng và cô đơn giữa mấy người nhà anh quá!

6 tháng làm việc ở công ty, tôi lại nhảy việc. Lần này vì lý do tiền lương! Nhưng tôi không nghỉ hoàn toàn mà tôi vẫn là cộng tác viên của công ty. Lần này, tôi không nói năng gì với cả nhà. Nghỉ việc xong, hàng ngày tôi vẫn ra khỏi nhà, nhưng mà vừa đi tìm nguồn học viên cho công ty cũ và vừa  đi tìm việc. Được vài ngày thì chuyện lớn xảy ra và đây là bước ngoặt của cuộc đời tôi.

Tối hôm ấy, cũng trong bữa cơm, bố chồng tôi lại nói “hôm nay con đi đâu? Không đi làm à? Sao lại nghỉ ở công ty thế? Bị đuổi hả? Đã nói rồi, doanh nghiệp không như Nhà nước đâu, không làm được người ta đuổi ngay. Cái thành phố này bé lắm, không gì qua mắt được đâu...”. Tôi nhận ra ông ấy luôn xét nét và đã cho con bé người làm ở nhà đi theo tôi suốt ngày hôm đó. Nhưng tôi cố gắng bình tĩnh và giải thích rằng tôi vẫn làm cho công ty đó, chưa nghỉ. Lúc ấy ông dựng tóc gáy lên và quát nạt tôi rằng tôi nói dối. Ông đã gọi cho anh Thắng giám đốc công ty và giám đốc  nói rằng tôi vi phạm về tài chính nên bị đuổi mấy tuần nay rồi. Đến lúc này thì tôi không chịu nổi người đàn ông điêu toa mà tôi phải gọi là bố chồng nữa vì: thứ nhất giám đốc công ty không phải tên là Thắng, thứ hai: tôi không làm gì sai mà bị đuổi. Tôi cũng nói “Con không làm gì sai cả và con không nói gì sai cả. Ông thích thì cứ gọi điện. Con không còn gì để nói nữa”.

 
Powered by Tags for Joomla

KINH DOANH ONLINE

KINH DOANH I

may hut chan khong

KINH DOANH II

may hut chan khong,may hut chan khong che,may hut chan khong gia dinh

Cảm ơn khách hàng

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không công nghiệp