hà nội

Gửi anh, Hà Nội của tình yêu em vẫn giữ trọn cho riêng mình. Anh thấy không, mùa nào Hà Nội cũng là mùa yêu, chỉ là mình yêu nhau theo cách khác mà thôi.

>> Máy hàn mép túi

>> Máy hàn mép túi

>> Máy hàn mép túi


Hà Nội cuối thu nhuộm vàng từng con phố bằng vô vàn tia nắng mỏng manh, nhuộm nỗi nhớ về anh từ cơn gió heo may hanh hao ngày mưa không đến. Anh thấy không, Hà Nội vẫn đẹp nhẹ nhàng, tinh khôi như thế đó. Em cứ muốn ôm chặt lấy Hà Nội, vỗ về bằng những lời ru êm ái từ những vần thơ em viết ra, như cái cách em muốn anh ôm em vào lòng, em ngoan ngoãn như chú mèo mướp nằm bên khung cửa đầy nắng…Gửi anh, Hà Nội nhớ và thương! 1
Gửi anh, Hà Nội đầy nắng, đầy gió, đầy những yêu thương ngập tràn trên con thuyền hi vọng. Thu nồng nàn nép mình trên mọi ngóc ngách của từng con phố, rồi buông hững hờ lời thở than mỗi lần gió rít lên từng hồi lạnh se sắt.

Gửi anh, một sáng Hà Nội êm đềm đến lạ. Lắng nghe rất rõ tiếng chổi tre cọ xát xuống mặt đường của cô lao công buổi tờ mờ sáng, khi sương còn lảng bảng giăng đầy ngõ. Con phố cũ còn ngái ngủ nằm mơ màng trên lớp lớp đám lá vàng rụng vội từ đêm hôm trước. Nhánh cây trên cao khô khốc, trơ trụi lá chọc thẳng lên trời xanh như một nét chấm phá u buồn. Bỗng chốc gió từ đâu đến thổi bay đi những chiếc lá còn nằm im lìm trên phố. Nhớ anh, phố buồn không nhỉ?

Gửi anh, Hà Nội đằm thắm, duyên dáng nhưng con gái tuổi xuân thì đương sắc hồng. Có lẽ không chỉ những người sống ở Hà Nội mới có tình yêu Hà Nội nhiều đến thế, ngay cả những ai chưa một lần đặt chân tới thủ đô vẫn có một tình cảm dành cho Hà Nội thật riêng. Đó là thứ tình cảm trừu tượng, chẳng thể chạm đến được nhưng lại khiến người khác cảm nhận rất rõ. Hà Nội đẹp, Hà Nội bốn mùa mang những đặc trưng riêng và hơi thở không thể lẫn lộn với bất kì thành phố nào khác. Anh có thấy không, nhưng có lẽ Hà Nội đẹp nhất vào thu…Thu quyện chặt lấy Hà Nội như một người tình trăm năm, quấn quýt lấy Hà Nội như đôi môi mặn nồng chẳng thể rời xa…

Gửi anh, Hà Nội có rất nhiều góc phố gợi nhắc kỉ niệm đôi mình. Ngày xưa em hỏi anh mình nên gói kỉ niệm vào đâu để khỏi đi lạc nếu như lỡ đánh mất nhau. Anh gõ nhẹ đầu em bảo rằng: “Hãy cất kỉ niệm vào từng góc phố, vì chẳng sợ phố chạy đi đâu mất và lần lượt đặt tên cho chúng em nhé”. Quá đỗi ngọt ngào và sâu lắng khi phố Hà Nội có riêng những con phố cho tình yêu của anh và em.

Gửi anh, chiều hoàng hôn trên Hồ Tây lênh láng nỗi nhớ về những năm tháng đã qua. Lúc mặt trời ủ rũ buông mình xuống mặt hồ bóng loáng, không gian nơi đây như nhuốm một màu vàng nhẹ tênh, da diết và mông lung. Từng đàn chim nhỏ ngược cung đường nắng rớt vội vỗ cánh bay về phương xa. Hồ Tây miên man ru ngủ đường Thanh Niên trong sắc tím hoàng hôn. Ai đó vội vàng chộp lại khoảnh khắc ấy, vì sợ nó trôi đi… Dù sao, nó đã từng rất đẹp đúng không anh?

Gửi anh, những giây phút Hà Nội chuyển mùa tinh tế và mơ hồ. Không phải ai cũng có thể nhận ra sự giao thoa kì diệu, êm ái giữa các mùa trong một năm ở Hà Nội. Khi bông hoa gạo gượng nở vội bông hoa cuối mùa, thì Hạ đã lững thững đến từ bao giờ. Khi gánh hoa loa kèn nhuộm nỗi nhớ tháng Tư thì lúc ấy Hạ đã ngập tràn khoe sắc trên phố đông.

Khi đâu đây thoảng hương hoa sữa nhẹ nhàng lâng lâng giữa không trung mới chợt nhận ra chẳng phải chớm thu nữa mà đã là cuối thu rồi anh à. Và khi vườn cải ven sông rực rỡ dưới nắng vàng, cô gái đã siết chặt lấy bàn tay ai đó xuýt xoa cái lạnh mùa đông. Hà Nội cũng đỏng đảnh nhưng vẫn giữ nét duyên dáng cho những người yêu nơi đây, phải không anh?

Gửi anh, Hà Nội của tình yêu em vẫn giữ trọn cho riêng mình. Anh thấy không, mùa nào Hà Nội cũng là mùa yêu, chỉ là mình yêu nhau theo cách khác mà thôi. Hà Nội có vô vàn nỗi nhớ và cũng không ít phút giận hờn vu vơ rồi vùng vằng em bỏ đi, nắng rớt trên vai anh…

Gửi anh đấy, Hà Nội đẹp lắm, vì có tình yêu của chúng mình ở đó. Anh có nhớ em không, viết cho em để gửi nỗi nhớ về phương xa anh nhé!

>> Máy hàn mép túi

>> Máy hàn mép túi

>> Máy hàn mép túi

>> Máy hàn mép túi

 

Bởi vì có một Hà Nội như thế nên người ta có thể lạc mất nhau nhưng nỗi nhớ thì vẫn mãi còn, vẹn nguyên trên một lối cũ.

>> máy hàn mép túi

>> máy hàn mép túi

>> máy hàn mép túi

>> máy hàn mép túi

>> máy hàn mép túi

>> máy hàn mép túi


Mộc Diệp Tử

Có ai đó nói rằng, Hà Nội có những con đường mang hình của nỗi nhớ. Phải có một thời nồng nàn thương nhớ biết bao nhiêu để quá khứ qua đi rồi, người ta vẫn nhìn thấy bóng hình của nhau trên mỗi con đường theo mỗi bước chân chạy dài vào tận trong tim không bao giờ nguôi?

hanoi-5707-1414815459.jpg


Có ai đó lại khen Hà Nội đẹp, đẹp đúng với nghĩa của nó. Nghĩa là sự thuyết phục của một vẻ đẹp có chiều sâu tâm hồn và chiều rộng hình thức. Người ta có thể khen một người phụ nữ có ngoại hình bắt mắt là xinh, nhưng để khen một người phụ nữ đẹp, họ phải đủ hiểu cô ấy. Và Hà Nội cũng vậy, Hà Nội đẹp không phải bởi những cảnh vật thoạt nhìn đã lộ rõ vẻ lộng lẫy, cái đẹp của Hà Nội đằm theo thời gian, càng gắn bó mới càng nhận ra sự quyến rũ của nơi này đến từ những thứ nhỏ bé, những cảnh vật trầm mặc, đơn sơ, cái đẹp ấy như nét duyên thầm của người phụ nữ, như thứ hương đêm phảng phất, len lỏi rồi đọng lại mãi trong ký ức người đi.

"Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ, tôi vội vã trở về lấy cho mình dù chỉ là một chút bóng đêm trên đường phố quen… Vội vã trở về, vội vã ra đi… Chẳng thể nào qua hết từng con phố nhưng còn đó mùa thu, mùa thu đầy gió và rêu xanh bên những gốc cây già”.

Có những nỗi nhớ tạc vào những gốc cây, những con đường, những gánh hàng rong chở mùa về ngang phố, những vết ố của thời gian trên căn gác cổ, tiếng chuông nhà thờ đổ và đám lá khô rơi đầy trên phố một chiều thu vàng… Hà Nội đã ôm vào lòng biết bao thương nhớ, đã cất giữ biết bao kỷ niệm của những bước chân kẻ ở - người đi, của những bàn tay lạc mất nhau trong một ngày trời đất phẳng lặng mà lòng người thì trở gió chẳng yên… để rồi một ngày nào đó bước lặng lẽ trên đường, nhìn hàng cây đang mùa rụng lá, cảnh vật chẳng đổi thay mà người thì đã thay đổi, duy chỉ ký ức đã gửi cả vào đây, vào những hàng cây có hình của nỗi nhớ.

Bởi vì có một Hà Nội như thế nên người ta có thể lạc mất nhau nhưng nỗi nhớ thì vẫn mãi còn, vẹn nguyên trên một lối cũ, nơi những hàng cây đứng song hành qua bao mùa mưa nắng, như nhắc về những nguyện cầu, ước hẹn trong dĩ vãng đã xa..

Và chiều nay như bao chiều đã qua, có người nghệ sĩ già lang thang về trên phố, chẳng biết tìm gì. Có lẽ là đã tìm, sẽ tìm và còn tìm. Tìm những con đường đưa người ngược về một chiều ký ức thân thương. Dù chiều nay… Chỉ thấy mình “chẳng nhớ nổi một con đường".

Vài nét về tác giả:

Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà chờ nghe thế kỷ tàn phai.
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài.
Tôi giống như một số nguyên tố cứ ngụp lặn trong cái vỏ bọc của chính mình. Bởi vì bản thân là số nguyên tố, chỉ có thể chia hết cho một và chính mình.
Nên ở tôi, luôn ẩn chứa sự đấu tranh giữa các mặt đối lập - của một người quá đỗi nhạy cảm và vô tâm, yếu đuối và mạnh mẽ, dịu dàng và bướng bỉnh, đơn giản và khó hiểu, tự ti và ngạo mạn, trẻ con và đàn bà. Tôi không đặc biệt nhưng tôi khác biệt - Đơn sắc rực rỡ một nét màu dứt khoát... Một số nguyên tố cô đơn nhưng không cô độc - Mộc Diệp Tử

 

 
Powered by Tags for Joomla

KINH DOANH ONLINE

KINH DOANH I

may hut chan khong

KINH DOANH II

may hut chan khong,may hut chan khong che,may hut chan khong gia dinh

Cảm ơn khách hàng

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không

máy hút chân không công nghiệp